101 Điều Dặn Dò Của Thầy
Thời kì quan trọng mạt hậu, đối với việc khai sáng Đạo trường, thủ và thành cần phải vận dụng cùng một lúc. Nhưng không thể chấp thủ một vài danh tướng hay chỉ gìn giữ một địa phận nào đó. Có một chút ý nguyện nhân từ, Trời cao sẽ xoay chuyển tạo ra […]

平常路
✎1. Thời kì quan trọng mạt hậu, đối với việc khai sáng Đạo trường, thủ và thành cần phải vận dụng cùng một lúc. Nhưng không thể chấp thủ một vài danh tướng hay chỉ gìn giữ một địa phận nào đó. Có một chút ý nguyện nhân từ, Trời cao sẽ xoay chuyển tạo ra cơ hội hội ngộ, chỉ cần ai đó chịu làm chịu tu, tự nhiên sẽ có thể thu hút vô số tín chúng hữu duyên.
末後一著之時,對道務之開創、守成要相互運用;但也不能執守一點名相,或困守一地。有此仁願,上蒼自撥機遇,只要你肯辦自修,則自然能攝受無數有緣的信眾。
✎2. Tu Đạo, bàn Đạo nhất định phải vô vi mà làm, xem chúng sinh như những ân nhân từ nhiều kiếp trước của mình. Một lòng gửi trọn cho Trời cao, quên đi bản thân mình. Dù cho có thành tựu thì cũng thuộc về Trời cao và thập phương Chư Phật Bồ Tát. Chỉ có vậy mới không đến nỗi sa vào sự tranh đoạt và theo đuổi Đạo danh, Đạo lợi, Đạo quyền!
修道、辦道一定要無為而為,將眾生當做是你累劫的恩人,一心許天,忘卻自己,縱有成就,亦都歸於上蒼與十方諸佛菩薩;惟如此方不致於跌入道名、道利、道權之爭奪和追求!
✎3. Thành tựu ở tương lai, không căn cứ vào sự lớn nhỏ của Đạo trường, cũng không dựa vào sự ít nhiều của Phật đường chùa miếu, càng không phải từ sự so sánh số lượng ít nhiều của tín chúng, mà xem người tu Đạo có thật sự chân tu thực luyện hay không. Gìn giữ nguyện giới, không tham lam, không vọng tưởng, không tranh không biện, đó là công phu tâm tính viên mãn dung hòa, đi hoàn thành sứ mệnh của mình.
將來的成就,不在道場的大小,也不在佛堂廟宇的多寡,更不在信眾人數的比較,而看修道人是否真修實煉、護守願戒、無貪無妄、不爭不辯、心性圓融的工夫、去完成自己的使命。
✎4. Hãy để chúng sinh và bản thân mình trong kiếp này đều được thành tựu, nếu nhất thời không thể tế độ được, cũng sẽ chúc phúc và cầu nguyện cho sự giải thoát và thành tựu của họ ở những kiếp sau! Hãy nhận rõ nhân duyên tu Đạo của mình, chính là sự xoay vòng của việc thí ân và nhận ân huệ, tạo ra một mối liên hệ tốt đẹp giữa thượng thiên và nhân gian.
要讓眾生與自已在這一世都能成就,如一時無法濟渡,要為他能於他生他世,也能解脫、成就而祝福、祈禱!認清自己的修道因緣,則施恩受惠的大回饋中,建立天上人間的一股善流。
✎5. Đệ tử thời Bạch Dương phải bồi dưỡng một trái tim quảng đại bao dung, chúc mừng sự thành công của người khác. Khen ngợi sự kiệt xuất, lễ kính sự cực khổ và công lao của người khác! Rèn luyện tinh thần đem đến sự chung vui vì thế giới, cùng vui với vũ trụ và cả chúng sinh.
白陽弟子要培養廣大寬闊的胸懷,慶幸他人的成功。讚美他人的傑出、禮敬他人的辛勞!培養讓世界與我們一同歡笑、也讓宇宙與我們歡笑、讓眾生與我們歡笑的精神。
✎6. Lục Tổ dạy: “Nội tâm khiêm hạ là công, chúng sinh bình đẳng là đức”. Luôn gìn giữ lòng biết ơn và sám hối, quan sát những thay đổi của hoàn cảnh xung quanh. Đối với tất cả mọi sự đều dùng một thái độ mỉm cười mà nhìn nhận, sẽ giảm bớt rất nhiều phiền muộn.
六祖云:「內心謙下是功,眾生平等是德」。時刻存著感恩和懺悔的心,去觀察周遭環境的順逆,對這一切都用一份微笑的心懷去注視,則免除了許多煩惱。
✎7. Đã tới thời kỳ mạt hậu, ai cũng phải tự mình liễu nguyện siêu thoát. Đối với tất cả ân, oán, tình, sầu, oan, thân, đều không tham cầu nhân duyên. Trong cái tùy duyên để liễu thoát tất cả những chướng ngại, mới có thể thật sự siêu thoát tự tại! Người phàm phu tu Đạo không thể lập tức làm được như những Thánh Hiền đức độ của thời xưa, không cố chấp nhưng vẫn hiểu được sự hiện hữu của những sự vật xung quanh. Thế thì nên cố gắng sau khi biết được sự tồn tại của sự vật vẫn có thể xem nhẹ buông xuống.
末後了,個人要自我了超,對所有的恩、怨、情、仇、冤、親,都要不攀緣;而在隨緣中了脫這一切的罣礙,方能真正超脫自在!凡夫修道一時無法如古德聖哲那樣,無所住而生其心,那麼且學會在生其心而無所住吧!
✎8. Đạo trường trong tương lai sẽ có thử thách trí tuệ, những thử thách đó thật sự không thể dự tính trước được. Thầy không thể làm cho thân tâm của đồ nhi yên lành, chỉ hy vọng các con có thể hiểu được Thiên tâm, Phật tâm, Sư tâm, tu Đạo một cách thật lòng, giữ vững nguyện giới. Như Lục Đồng sư huynh từng bảo: “Uy lực của tam tài chúng ta tuy xem trọng nhưng không thể hoàn toàn phụ thuộc! Tránh và thận trọng để mình không cố chấp vào hình tướng của tam tài!”
道場未來智慧考驗,真是不敢料想,為師也無法替代徒兒安頓身心,惟希望你們能體會天心、佛心、師心,老實修道、固守愿戒;就像鹿童師兄說的:「天下神器不可為啊!戒之!慎之!」
✎9. Nếu như mỗi một đồ nhi Bạch Dương trong Đạo trường, đều có thể cầu phúc cho chúng sinh, đều có thể khấu đầu hóa kiếp giảm đi khảo nghiệm cho chúng sinh. Sự tích tụ của thiện niệm, nhất định sẽ làm cho kiếp và khảo của nhân gian giảm đến mức độ thấp nhất! Thế thì Trời cao tự nhiên sẽ kéo dài thời gian bàn Đạo cho các con.
如果白陽道場的每一位徒兒,都能為眾生祈福,都能為化劫息考而叩頭,善念的凝聚,一定能將人間的劫、考消減到最低點!則上天也定然為你們延長辦道的歲月。
✎10. Người tu Đạo trong thời kì mạt hậu, phải phát tâm đại nguyện. Phải làm sao để cho tâm của mình, được đề cao như tâm của chư Phật Bồ Tát Thập Phương. Nếu không chỉ cầu sự liễu thoát kiếp này đời này, làm sao đạt được chân lý pháp hải?
修道人於末法時期,要發大愿心。讓自己的心,提昇到與十方諸佛菩薩的心一同,否則只圖此生此世之了脫,何以契入真理法海?
✎11. Quá trình bàn Đạo, tất nhiên là phải độ người, thuyết pháp, khai hoang, thiết đường, nhưng cũng không được quên đi những khổ nạn trong xã hội và cứu tế người dân trong đời sống bình thường. Chẳng hạn như thương xót cho sự nghèo khó, hiểu cho nỗi niềm của người già, giúp người cô độc, ủng hộ và xúc tiến công tác bảo vệ môi trường, giúp đỡ người bệnh tâm thần. Thậm chí những việc phóng sinh, bảo vệ động vật cũng nên hưởng ứng, đây đều là những việc quảng kết duyên phận với chúng sinh thập phương. Mọi người không nên bỏ qua và nghĩ đó đều là những việc của Hậu Thiên, nếu không bổ sung làm tốt việc của Hậu Thiên, làm sao viên mãn Tiên Thiên?
辦道的中間,固然是渡人、說法、開荒、設堂,但也不能忘了對社會苦難、淑世濟民的實際關懷行動,諸如憐貧、恤老、濟孤、環保維護及弱智協助的工作及支持和推廣;甚至放生和動物保護的事,都應響應,這都是與十方眾生廣結緣份。你們不要忽視,以為這是後天的事,若不彌補後天,如何能圓滿先天?
✎12. Thầy công bằng đối đãi với mỗi một đồ nhi, mu và lòng bàn tay đều là thịt, tuyệt đối không thiên vị. Chỉ cần các con chịu bàn, muốn bàn thì nhất định sẽ xoay chuyển. Còn việc có nơi hoằng triển, có nơi chậm chạp, ít nhiều cũng có liên quan đến nhân duyên, không nên ngưỡng mộ. Hy vọng tâm chí của Đồ nhi không thay đổi, Thầy thật lòng chúc phúc cho các con, gìn giữ sẽ có ngày toại nguyện, khổ tận sẽ nhận được quả ngọt.
老師公平地面對每一位弟子,手心手背都是肉,絕不會厚此薄彼;只要你們肯辦、願辦都一定會撥轉;至於有的宏展,有的遲緩,那多少與因緣有關,也不必羨慕;盼望徒兒的心志不變,為師深深為你們祝福,守得雲開見月明,總會苦盡甜來的。
✎13. Đối với những chúng sinh bất hạnh bị tử vong trong những khổ nạn, tai kiếp trên thế giới, cũng phải có tấm lòng thương xót, bi ai và thông cảm. Hiến hương khấu đầu sớm tối, không nên chỉ cầu Đạo vụ hoằng triển. Nếu không cho dù Đạo vụ hoằng triển thì cũng mất đi đồng thể đại bi và những thiện niệm nhân từ, đại từ đối với người vô duyên, đâu phải bản sắc của người tu Đạo! Chỉ khi nuôi dưỡng được sự quan tâm đối với người vô duyên bất hạnh, mới có thể cảm động người có duyên đến với chúng ta.
對世界上許多不幸的苦難,災害中而死亡的眾生,都要付出一份憐憫、哀慟、同情的迴向,早晚獻香、叩頭時不能只求道務宏展而已,否則道務宏展了,反而缺乏了同體大悲,無緣大慈的仁慈善念,又豈是修士本色!惟有培養對無緣不幸者的關懷,才能感召有緣者來臨。
✎14. Liễu duyên trong cái liễu nguyện, làm hết tâm ý của mình là được, không cần cố công sắp xếp những việc không cần thiết, để được giải thoát ngay lúc này, tự do như cưỡi gió cưỡi mây một cách tự tại. Như thế mới không sa vào một hoàn cảnh và tầng nhân quả khác, những kiếp sau lại phải tuần hoàn trả lại, như thế trở thành một sự bất hạnh!
在了願中了緣,能盡自己這份心意即可,不要多安排不必要的牽纏,以期當下解脫,似行雲自在,方不致跌入另一層因果的環境,他生他劫仍需償還,反而是一種不幸!
Ngày xưa Thầy cũng vì trò chơi nhất thời, viết ra vài câu liễn tùy hứng, gây ra sự phân kỳ trong Đạo trường ngày hôm nay, khiến cho Đạo bàn xảy ra rối loạn. Thế nên khuyên Đồ nhi phải cẩn thận tâm niệm, đừng gieo tình duyên.
當年為師就因一時遊戲,寫了幾句隨興聯句,種下今世道場上的分歧,使得道盤出現這場紊亂,勸徒兒要慎用心念,勿惹情緣。
✎15. Thầy tuy là một hòa thượng nghèo, nhưng chỉ cần các con trên dưới tâm khí hài hòa, liên kết với nhau, Thầy làm thế nào không quan tâm? Mặc dù lúc này nhân duyên vẫn chưa đến, vẫn có thể bên ngoài trợ giúp, bên trong âm thầm hóa giải. Mỗi một nơi được tặng một Phật đường lớn, nhưng nếu bản thân tâm niệm về Đạo trường không thể liền mạch nhất quán với nhau, thử hỏi Thầy còn mặt mũi nào đối diện với thập phương chư Phật? Nói thật ra, chẳng phải làm Thầy khó xử hay sao!
為師雖是個窮和尚,但只要你們上下心氣和諧、連成一片,為師怎麼不聞不問?縱然是此刻因緣不足,仍然是明助暗化,在每一處送一座大佛堂,但若自己道場的心念無法連貫,為師如何面對十方諸佛的垂眉?實在說起來,豈不是令師為難啊!
✎16. Người tu Đạo phải xem nhẹ cái tình trong thế giới trần tục, nghiên cứu Thánh tình, đến đâu đều có thể yên ổn, ở đâu đều có thể tự tại. Người tu Đạo tuyệt đối không thể quá hưởng thụ, thích phô trương, ưa khí phái. Thầy quen với cuộc sống nghèo khó, một bát cơm khô, một mình đi khắp vạn dặm. Tiêu diêu tự tại, nhưng không thể tiếp nạp, cũng không thay đổi được những đệ tử giàu có.
修道人要淡俗情、談聖情、隨處安怡、隨處自在,修道人絕不可太享受、講排場、論氣派;為師窮慣了,一缽千家飯,孤身萬里遊,落拓瀟灑,可接納不了,也調教不了這些富貴弟子。
✎17. Người tu Đạo, nhất định phải phân biệt rõ việc Thánh phàm, hiểu rõ công tư, hễ có sự thiên lệch sẽ dễ dàng lạc bước. Từ xưa đến nay có đạo trường nào lại mượn miếu đường Thần Thánh làm phương tiện làm ăn! Nếu ai có lòng tham, Trời sẽ trả báo cho những gì con đã gây ra, như thế sẽ không còn được trọn vẹn.
修道人,聖凡一定要分清楚,公私一定辨明白,稍有執粘即易失落。自古那有藉著神聖廟堂來做生意的道場!你若貪執,老天將來會還你一樣葫蘆,那就不圓滿了。
✎18. Đối với những thị phi trong Đạo trường, không nên truyền nhau, càng không nên gây sóng gió. Nuôi dưỡng một tấm lòng thông cảm bao dung nhân hậu. Nếu chúng ta đối xử với người khác như vậy, Trời cũng sẽ đối đãi như thế với mình.
對道場的一切是是非非,不要相互傳播,更不能推波助瀾;培養一份仁厚的憐憫和包容,我們若如此對他人,天也如此待你。
✎19. Bất cứ lúc nào cũng nên gìn giữ ý niệm gieo hậu phúc cho chúng sinh, không được lạm quyền cậy thế, làm tổn hại thanh danh tu Đạo, làm hại những hậu học vô tội. Thầy tuy vô đức, nhưng cũng đã để lại một Đạo trường ở nhân gian, để cho đồ nhi của Thầy bàn Đạo. Không dám yêu cầu các con, chỉ hy vọng bằng khả năng của mình hộ trì, không phụ sự lớn lao cao cả của Thiên Ân.
要念念為眾生開啟後福,不能攬權霸勢,損傷到修道的清名,傷害到無辜的後學;為師雖是無德,但也留下了一片人間道場,讓我的徒兒去辦,不敢對你們有所要求,只希望能善自護持,勿負 天恩的浩蕩。
✎20. Đối với những thống khổ và nạn tai của lục đạo chúng sinh, tận đáy lòng cũng nên có sự quan tâm và cầu phúc vô hạn, hy vọng họ sớm ngày gặp được thiện nhân duyên có cơ hội siêu thoát khổ hải.
對六道眾生的痛苦、災難,都應當從內心昇起無限的關懷與祈禱,希望他們能早日有遇因緣而得超脫苦海的機會。
21. Những nỗi niềm và kỳ vọng của Thầy, lại không thể dặn dò thổ lộ hết được với những người đang đứng phía trước dẫn dắt đạo trường như các con. Chỉ vì cái tâm của các con không hòa nguyện được với tâm của Thầy, hơn nữa lại quá để ý đến những thị phi trong những mối quan hệ và danh tiếng hình tượng bên ngoài. Cả ngày bận rộn với những việc bàn Đạo, mà lại không thể nhìn lại tự tính bản giác của bản thân mình, chắc cũng do Thầy vô đức, nên mới không cảm động được các con!
為師的一片心懷,竟然無法對你們道場的站在前面操辦的人,叮嚀訴說心語;只因為你們的心與為師不能契合,而且又太執著人事的是非和外在名相,終日栖迫辦道事務,卻不能迴光返照於自性的本覺,大概是為師無德,所以無法感動你們吧!
22. Tam tài không chỉ thuộc về một Đạo trường nào đó, nếu có cơ hội trợ hóa kiến Đạo thành Đạo, Thầy đồng ý đi khắp nơi để tăng thêm niềm tin của các đồ nhi. Nếu không các con không biết cách tận dụng, thì sẽ phụ ơn Trời cao đã ban cho diệu cơ. 三才不只是屬於一個道場所有,如果能有見道成道的助化機會,為師願意到處去增上我所有徒眾的信念,否則你們不善用,就太辜負上蒼賜給的一盤妙機。
23. Thật ra Trời cao đã ban quá nhiều cơ hội cho Đạo trường của các con, nhưng đáng tiếc trong lòng các con lại thiếu đi sự đón nhận một cách chân thành biết ơn. Các con đối diện với những nhân quả oan nợ trước kia có cảm giác phiền chán cự tuyệt, nên ít nhiều đã làm mất đi cơ hội thêm một bước có được sự giúp đỡ của thập phương U Minh. Việc ấy cũng gián tiếp xoay chuyển nhân duyên của khí thiên Đại Tiên đến Đạo trường hiển hóa, cũng từ đó mà dừng lại hay chuyển đến những Đạo trường khác. Thầy nói ra những lời như vậy, không biết những Tiền Hiền trong Đạo Trường có thể tiếp nhận được không, những ai cứ nghĩ mình không để ý đến hình tượng nhưng thật ra cố chấp hình tượng cũng là một chướng ngại!
其實上蒼給了你們道場太多的機會,可惜你們內心都缺乏那真誠感恩的接納,對先前的十數件因果冤欠的機遇有厭煩推絕的心,所以多少也斷送了更進一步與十方幽冥契助的機會,間接使得撥轉氣天大仙到你們道場顯化的因果,也因而停頓或轉到其他道場,為師說出這番話,也不知你們道場的前賢能不能接受,自以不執象的著象也是障礙啊!
✎24. Đối với đệ tử đã rời khỏi Đạo trường hay thoái Đạo, Thầy cũng không nhẫn tâm bỏ rơi và đoạn tuyệt. Các con đứng ở vị trí của người đồng tu, có thể hoàn toàn không quan tâm sao? Vì thế cũng nên có một tâm nguyện, cầu nguyện chúc phúc, hy vọng Trời cao từ bi xót thương, để cho những người lạc đường sớm ngày tìm được lối về. Nếu có tấm lòng thành khẩn, thì có thể cảm động kêu gọi họ tỉnh giấc và quay đầu trở về.
對已離開道場或退道的弟子,為師都不忍遺棄和斷絕。你們站在同修的立場,豈可不聞不問?更當存養祈禱祝福的心願,希望上蒼慈憫,願他們早日迷途知返,心若愈真切,則實可感召他們的省覺和回頭。
✎25. Đừng cố chấp sự trôi đi của thời gian, không nên chán nản trước nghịch cảnh. Khi con phát đại nguyện, lập đại chí cùng chung một lòng với Phật Bồ Tát, thì nhất niệm có thể siêu tam thiên, vượt thẳng đến con đường sinh tử. Chúng sinh thập phương cũng vì một ý niệm chân thành của con, mà đón nhận được âm hưởng đó, đó là một việc đáng để hân hạnh!
不要執著流年的批算,不要頹喪環境的逆流。當你發大愿、立大志與佛菩薩心同共鳴時,則一念可超三千,直出生死之途,十方眾生也因你一念的真誠,而攝受在這種鳴響裡,那真是值得慶幸啊!
✎26. Không nên quá cường điệu và chú trọng đến số lượng của Phật đường và Đạo thân, mà sinh tâm niệm tranh đoạt sở hữu, như thế không đúng. Hễ có sự thiên lệch thì trong lòng có sự tính toán, sẽ dễ dàng sa vào ma Đạo. Nên biết: Bình công định quả sau này của Trời cao sẽ dựa vào đức tính, giới luật, tâm niệm, nguyện hành, hỏa hầu mà định giáng thăng, không dựa vào phúc đức hay tiếng tăm hình tướng bên ngoài. 不要太強調和注重佛堂或道親人數的多寡,而造成了爭奪擁有的心念,這都是不正確的,稍起偏差即起心計較,則易墜魔道,須知道:上蒼最後的評功論果是以德性、戒律、心念、愿行、火候而定昇降,並不在於外來的福德名相。
27. Trước mắt có bao nhiêu người đã bị cuốn vào cái hố của Đạo quyền, Đạo thế, Đạo danh mà bản thân không biết, thật đau lòng và đáng tiếc. Rốt cuộc người tu Đạo cũng xem trọng hình tướng không tự nhìn lại mình, ta còn có thể nói gì hơn? Thầy và Sư Mẫu các con năm ấy chẳng đem theo gì để trở về nơi ấy, để lại trách nhiệm tam tào và Đạo trường tại nhân gian để các con đi bàn, thế thì các con còn phân biệt và tranh đoạt cái của mình và của người khác làm gì?
多少人眼前已捲進了道權、道勢、道名的陷阱而不自知,真教人痛心和惋惜;修道人最後在此著相不省、夫復何言?為師和你們師母當年什麼都沒有帶回去,留下三曹的責任和人間道場讓你們去辦,你們又有什麼好執著你的、我的之爭奪呢?
✎28. Những vị tu Đạo mà thành trước ta gọi là cổ triết, những vị tu Đạo trước ta gọi là Tiền Hiền, những vị cùng tồn tại tu Đạo với ta gọi là đồng tu, tất cả đều là những người Thầy tốt bạn tốt, hân hạnh có được từ nghìn kiếp trước, đều có những điểm đáng được chúng ta tôn kính, lễ khấu. Thế nên chúng ta cũng nên luôn giữ một tấm lòng khiêm tốn thành kính mà học Đạo.
先我修道而歸者為古哲,先我而修道者為前賢,與我共存而修道者為同修,此皆千生有幸的良師益友,都有值得我們尊敬、禮叩之處,應當時時存著謙卑心去學道。
✎29. Đừng để sau mấy mươi năm tu bàn Đạo, chỉ có sự gia tăng về sự giàu có và danh tiếng, mà tự tính và trí tuệ chẳng có gì tiến bộ. Nếu như vậy chỉ tu được cái phúc đức mà thôi, điều này thì chúng sinh mạt hậu cần phải hiểu rõ.
莫經過了數十年的修辦道,只有財富上、名聞上的增加,而自性智慧卻依然無法增上,那永遠只是福德而已,這點末法眾生可千萬要識透。
✎30. Trong cả quá trình tu Đạo, dụng, xả, hành, càng phải kiên cố với nhau, lấy những sự công của ngoại vương, để khai sáng tứ phương, đây là bàn những Đạo vụ hữu hình. Lấy những đức nghiệp của nội Thánh, để đề cao tâm tính, đây là bàn những Đạo vụ vô hình, thế mới có thành tựu.
在整個修道過程中,用、捨、行、藏要能相互兼顧,以外王的事功,去開創四方,這是辦有形的道務;以內聖的德業,來提昇心性,這是辦無形的道務,方能有所成就。
✎31. Nên thường xuyên dùng tâm niệm để hồi hướng cho những khổ nạn chúng sinh, những người đến giờ vẫn chưa đắc Đạo trên thế giới. Cầu nguyện cho họ có thể sớm gặp được thiện nhân duyên và được tu đạo thành đạo. Hay chúc phúc cho họ nếu không được độ trong đời này kiếp này, cũng mong nguyên hội tiếp theo được đắc Đạo, thành Đạo liễu khổ.
多用心念去迴向世界中,此時猶未得渡的苦難眾生,為他們祈禱能早遇善因緣而得以修道成道;或祝福他們縱不能於今生今世得渡,也期望能在下一元會能得道、成道了苦。
✎32. Không nên nhìn những hạnh phúc và an lạc trước mắt, những cái mà chúng ta đã có được mà cảm thấy mãn nguyện. Nên biết ơn môi trường tu Đạo hiện giờ mình đang có. Dù cho là những thử thách trong nghịch cảnh, cũng đã tốt hơn nhiều so với những chúng sinh trong địa ngục, ngạ quỷ và súc sinh đạo. Thế thì không có gì oán trách đau lòng, cũng không nên kiêu ngạo tự mãn. 不要以我們眼前已所擁有的幸福與安樂為滿足;應當感恩現時修道環境,即使在逆境考驗裡,也比地獄、餓鬼與畜生道的眾生好多了,豈可埋怨頹喪,也不可驕傲自滿。
✎33. Trong tu Đạo bàn Đạo, nên không ngừng nâng cao bản thân mình, kế hoạch bản thân, tự nhiên sẽ trau dồi đức tính tuệ quang, giảm thiểu những ảnh hưởng của nhân quả nghiệp lực. 在修道辦道中,應不斷的提昇自己、鞭策自己,方能充實德性慧光,而減少因果業力的牽制。
✎34. Nên đọc nhiều sách và kinh điển của Thánh hiền, trong lúc ôn lại cái cũ, biết thêm cái mới mà hiểu được diệu lý “nhất dĩ quán chi”, hiểu được khổ tâm giáo hóa của Thánh Hiền. 多讀聖賢的書典,可以在溫故知新中明白一以貫之的妙理,由此體會聖賢教化的苦心。
✎35. Dùng công tâm để tu Đạo, bàn Đạo, đem những công đức và thành tựu, chuyển cho Lão Mẫu và thập phương chư Phật Bồ Tát, như vậy sẽ không rơi vào chướng ngại nhận người mà tu Đạo. 秉著公心去修道、辦道,把一切功德與成就,推致到 老母及十方諸佛菩薩上,則不致跌進認人修道的障礙中。
✎36. Thành toàn Đạo thân nên chú ý xem bản chất và năng lực của mỗi người mà tìm cách hướng dẫn, dẫn dắt cho mọi người phát huy thiên tâm thiên tính, chú trọng việc nhận lý tu Đạo. 成全道親要注意因材施教,引導大家發揮天心天性,以認理修道為切要。
✎37. Khảo nghiệm trước sau cũng đến, nhất là đại khảo trí tuệ thời mạt hậu của bạch dương, sẽ đến ngay trước mắt, ai cũng nên có một sự chuẩn bị tâm lý. Từng nghe: “An chi thái nhiên, dĩ kháng phong vũ”. Các đồ nhi trong cục diện tu Đạo này, nhất định phải trải qua rèn luyện thử thách, mới có thể thành đại tài. 考驗始終要來,尤其白陽末後的智慧大考,即將臨途,大家要有心理準備,所謂「安之泰然,以抗風雨」。徒兒們在這盤道局上,必定要歷經琢磨試煉,方可成為大才。
✎38. Tăng cường việc tạo dựng tâm lý Đạo thân, giữ vững căn nguyên tu đạo, nuôi dưỡng sự quang minh trong nhân tính. Dù cho đời này kiếp này không thể thành Đạo, cũng có thể duy trì thiện niệm không bị mê muội. Cầu cho những kiếp sau, không thoái chuyển mà được siêu việt.
加強道親的心理建設,固守修道的根源,培養人性裡那一點光明,縱然今生今世不能成道,也可以維繫善念不昧,期望他生他世,因不退轉而得能超越。
✎39. Nên nuôi dưỡng tâm cảnh không nơi nào không phải Lý Thiên, không nơi nào không là tịnh thổ, nghĩa là bồ đề Đai Đạo quảng bố nhân gian, thế thì Thầy còn gì phải ưu tư phiền muộn? Hy vọng đồ nhi trân trọng những phút giây mình còn tồn tại, để tạo ra những cơ hội đặc biệt như thế. 應培養無處不是理天、無處不是淨土的心襟,則菩提道風廣佈人間,為師還憂煩什麼呢?望徒兒把握生命存在的一刻,去開拓這種契機。
✎40. Noi theo tinh thần bàn Đạo của tiền bối, để kéo dài sự triển khai của tuệ mệnh, người tu hành phải nhận lý nhận Đạo mà tu, đừng vì nhận người để tu , ai cũng tận tâm tận lực của mình để ổn định Đạo cục. 依著前輩的辦道精神,去延續慧命的伸展,認理認道不可分歧,不可認人,各盡心力以安定道場。
✎41. Noi theo cổ Thánh kinh huấn, noi theo gương tốt của Thánh Hiền, tuân thủ quy tắc kỷ cương, kính ngưỡng cái đức của người trước mà tinh tiến bản thân. Không nên xem Tiên Phật hay cá nhân nào như thần tượng rồi trở nên sùng bái. 依古聖經訓見賢思齊、恪遵綱紀、慕德以進,千萬莫把仙佛或個人,當偶像去崇拜。
✎42. Noi theo đức tính, tuân thủ xem trọng giới mệnh, Đạo thân với nhau nên khích lệ nhau, cùng nhau tiến bộ, cùng tu cùng bàn, phát huy phong thái Di Lặc đại gia đình được truyền lại từ trước. 依從德性、尊重誡命、道親間相互諫勉、相互提攜、共修共辦、發揮彌勒大家庭的宗風。
✎43. Không nên vì tham sân mà có sự phẫn nộ bất bình. Trong đại phép tắc của người tu hành phải vô tham vô vọng, chân thành thực tu, làm theo di mệnh của tiền bối, lấy tinh thần tế thiên hạ mà hoành dương đại Đạo vô tư. Thị phi đúng sai Trời cao sẽ biết phân định công minh, không cần tranh luận, để tránh gây ra sự phân chia trong Đạo trường. 不可因貪嗔而起不平之憤,在無貪無妄、真誠實修的大法則下,遵從前輩的遺命、宏揚大道無私,以濟天下之精神;是非曲直上天自有公斷,不必爭論,以免造成道場的分歧。
✎44. Trăm nghìn con suối nhánh sông, đều chảy về cùng một nguồn. Chỉ cần chân tu chân bàn, con người không thấy nhưng Trời chắc chắn sẽ không phụ. Trong Đạo cục nhiều thay đổi ở tương lai, vẫn kiên trì giữ vững sứ mệnh và trách nhiệm của chính mình. 百川匯海,終歸一源。只要真修真辦,人虧天終不負,在未來魚龍百變的道局中,還是堅守自己的使命與責任。
45. Điểm Truyền Sư phải làm người tu Đạo một cách chính đáng, đường hoàng, thể diện, như thế mới không làm ô uế thiên mệnh của chính mình. 點傳師要正正當當、坦坦蕩蕩、體體面面的做人修道,方不致污染到自己的天命。
46. Đề bạt Điểm Truyền Sư, Giảng Sư và Tam Tài phải suy nghĩ cẩn thận, không nên làm rối tung sự việc, tránh làm cho vì việc nhỏ ảnh hưởng việc lớn. 提拔點傳師、講師及三才要慎重考慮、不可紊亂,以免因小失大。
✎47. Chùa miếu Bạch Dương giờ đã quá nhiều, điều này nói lên vấn đề gì? Thầy và Sư Mẫu của các con lúc còn sống có được bao nhiêu ngôi chùa lớn, hơn nữa tu Đạo ra sao? Điều này đáng để các con suy nghĩ lại! 白陽廟宇已太多了,這代表著什麼呢?為師與你們師母在世又有什麼大廟,而又是如何辦道的呢?值得徒兒們你們反思!
✎48. Chỉ có tâm ý của những Đạo thân mới với một tấm lòng sơ phát, mới có thể gọi là thuần chân thành khẩn chất phác. Đạo thân cũ ngược lại không thể đứng vững, để thoát khỏi sự điên đảo của thị phi. 只有初發心的新道親之心意,方可算得上純真誠樸;老道親則未能腳踏實地,從是非顛倒中跳出來。
✎49. Bạch Dương Kỳ đại khảo này đang hiện ngay trước mắt, sẽ diễn ra một sự phân ranh rõ rệt trong quá trình đào thải! Thế cục, Đạo cục, nhân cục đều đang thay đổi, Thầy cũng không thể cân bằng được. 這一場白陽大考迫在眼前,將是天演淘汰的分界線!世局、道局、人局都在變,為師也無法去平衡。
✎50. Sự thăng giáng của mỗi một người, đều liên hệ mật thiết đến Cửu Huyền Thất Tổ, thế nên người tu Đạo đâu thể không thận trọng. 每一個人的昇降,都緊繫著九玄七祖,修道人豈可不謹慎小心。
✎51. Bình thường không đọc sách và huấn văn của Thánh hiền, nên không thể ngộ được tâm trí của Thánh hiền. Khi gặp phải nguy khốn, làm sao thản nhiên để đối diện với sự lựa chọn sinh tử và thăng giáng? 平時不讀聖賢的書訓,則不能體會聖賢的心志,遇有危困之時,又如何坦然能面對生死與昇降的擇選呢?
✎52. Trái tim của Thầy đã thấy mệt mỏi rồi, ai có thể hiểu được? Ai có thể sẻ chia? Hy vọng các con tiến có thể bàn, lui có thể tu. Cũng như lời Thầy từng nói: tu Đạo tu tâm, bàn Đạo tận tâm, tu bản thân mình để cứu người khác, nhưng khi đã bắt đầu thì phải kiên trì đến cùng. 老師的心累了,誰能體會呢?誰能分擔呢?期望你們進而能辦、退而能修,就像為師所言:修道修心、辦道盡心、修己救人,可一定要有始有終。
✎53. Người tu Đạo trước khi liễu đạo, tuyệt không thể có lòng tham vọng tưởng, hoặc khẳng định công đức thành tựu của chính mình, sai một ý niệm lập tức sa vòng ma Đạo. 修道人在未了道之前,絕不可存著貪心妄想,或肯定自己的功德成就,一念誤即著魔道圈套。
✎54. Đối với bản thân phải nghiêm giữ giới luật, khoan dung với người khác. Luôn giữ một tâm niệm khoan dung tha thứ, với những Đạo thân biết hối lỗi luôn mở ra một con đường rộng lớn để họ quay về. 對自己要戒律甚嚴,而寬厚待他人,存著寬恕的心念,永遠為知悔的道親開一條廣大的回頭之路。
✎55. Nếu chỉ cầu sự giải thoát trong kiếp này, thì cái duyên với Thầy, cũng chỉ trong kiếp này mà thôi. Nếu có thể phát từ niệm quảng đại Bồ Tát mà không bị mê muội, quảng kết thiện duyên làm lợi cho chúng sanh, thì nguyên hội tiếp theo ắt hẳn sẽ đến trần gian nữa. Như thế sẽ mãi làm bạn với Thầy để độ hóa ta bà, đời đời kiếp kiếp đều làm Sư hữu, thế mới là bi nguyện hào tình vĩnh hằng của người tu Đạo. 如果只求今世的解脫,則與為師的緣,只在此生而已;如能發廣大菩提慈念而不昧,廣結善緣方便於眾生,則下一元會定會再來,永與為師結伴渡化娑婆,生生世世常為師友,這才是修道人永恆的悲願豪情。
✎56. Trân trọng tâm niệm trong mỗi phút giây, hộ trì điểm linh quang của sinh mệnh này. 珍惜每一分鐘,每一秒鐘的心念,護持這一點生命的靈光。
✎57. Thiên thời trong giờ phút này vô cùng nguy cấp, chúng sinh đều đang sống trong đại tai đại nạn, sao có thể không cố gắng nắm bắt thời gian để tận tâm tu bàn. Làm sao còn thời gian để phê bình những thị phi trong các mối quan hệ con người với nhau? Các con còn bao nhiêu thời gian để lãng phí nữa đây! 此刻的天時是那麼的危急,眾生都處在大災難中,豈可不好好把握時間去盡心修辦!那裡還有時間去批評人事的是非呢?你們有多少光陰能浪費啊!
✎58. Đồ nhi ạ! Thiên thời đã không còn cho phép các con chậm chạp trì hoãn nữa, đã là lúc nên tinh tiến, không phụ ân đức trợ hóa và chờ đợi của chư Phật. 徒兒啊!天時已不允許你們再懈怠遲延了,應力精進、無負諸佛的助化和等待的恩德。
✎59. Nếu trong quá trình tu bàn, không có nhiều thử thách và sự cản trở trong nhân sự, thì làm sao nuôi dưỡng hậu đức và đề cao tâm tính? Hy vọng đồ nhi biết hiểu và thông cảm, thế mới không sinh ra sự oán trách, phiền não trong nghịch cảnh, như thế sẽ tạo ra sự trầm luân. 如果在修辦的路上,沒有那麼多的考驗與人事困挫,又如何培養厚德與提昇心性呢?希望徒兒能明白體會,方不會逆境裡生出埋怨、煩惱,反而更造沉淪。
✎60. Trân trọng mỗi một thử thách có thể thành tựu chính mình, tôn trọng mỗi một sự phê bình và cách nhìn của chúng sinh. Cũng nên học cách tiếp nhận sự chỉ điểm và oán trách của người khác, tất cả đều dùng một tấm lòng dung nạp hoan hỉ để tiếp nhận. Thầy sẽ chúc phúc cho các con, như thế không những xây dựng được một nhân cách cá nhân hoàn mỹ, mà còn dựng nên một Đạo trường hoàn mỹ và an lành hòa thuận.
珍惜每一個可以成就自己的考驗,尊重每一個眾生的看法和批評,也學會接受別人的指點與苛責,都以圓融歡喜的心胸去接納;為師將為你們祝福,如此不但可以建立個人完美的人格,也可以建造完美而詳和的道場。